>> THƠ VĂN - THƠ HAY VIỆT NAM
 
Trường ca về Trần Viết Cường
Tin đăng ngày: 1/11/2015 - Xem: 292
TIN LIÊN QUAN THƠ TRẦN VIẾT CƯỜNG
  • Bài thơ: Biển Thiên Cầm
  • Bài thơ: Nghệ An và Hà Tĩnh
  • Bài thơ: Thu Sang
  • Bài thơ: Cho và Nhận
  • Bài thơ: Đêm thu uống rượu
  • Bài thơ: Duyên nghiệp cuộc đời
  • Bài thơ: Nhân tình thế thái
  • Tự chiêm nghiệm về cuộc đời
  • Bài thơ: Sầu
  • Bài thơ: Thú tiêu dao
  •  

    Trời mùa đông mưa dầm nặng hạt
    Gió não nề tháng chạp thấu da 
    Mọi người quây quẩn bên ta 
    Mau mau yên chỗ để ta chuyện trò:
    “ Chuyện ngày xưa kinh đô nổi gió
    Giặc vùng lên như chó tranh mồi 
    Trong lều ai nấy bồi hồi 
    Quốc Vương lâm nạn trên đồi Tử Tươi (1)
    Mà nhà vua không người nỗi dõi 
    Không anh em chỉ mỗi người cha 
    Nghe tin vua đã băng hà 
    Khắp nơi các tướng xông ra tranh hùng

    Một đại tướng oai hùng xuất chúng 
    Cưỡi Thiên Long anh dũng vùng lên 
    Trong tay mười vạn quân tên 
    Đội trời đạp đất, dẹp yên cõi này 
    Võ thì hơn Quan, Trương, Triệu, Lã 
    Mưu thì hơn Bàng Thống, Khổng Minh 
    Ra tay cứu giúp chúng sinh 
    Chẳng màng để ý tước vinh sang giàu 
    Trần Viết Cường tên chàng chẳng giấu 
    Một mình mà chiến đấu nghìn tên 
    Chẳng cho quân đánh Trung Kiên (2)
    Viên quan đại ác, lính trên triệu người 
    Trận đầu tiên đánh trên dẹp dưới 
    Trận thứ hai đánh đuổi chúng đi 
    Long đao nào có sá gì 
    Vung lên một cái cướp đi 9 đầu

    Trung Kiên nhảy xuống cầu chạy trốn 
    Liền mò sang nơi chốn Minh Hoàn (3)
    Hợp sức cùng đánh Thiên Quan 
    Là nơi Cường ở với ngàn vạn quân 
    Chàng đã dùng kế thần, phép lạ
    Chôn chúng cùng hố đá hàm chông 
    Số thì chết rụi ngoài đồng 
    Số thì lóp ngóp trong lòng biển khơi 
    Số thì phơi xác dưới trời 
    Số thì bị bắt suốt đời tù binh 
    Cũng tại vì chiến chinh tranh đấu 
    Kiên cùng Hoàn bị nấu trong cơm

    Nghe tin bạn bị chết chôn 
    Cảnh (4) liền nổi giận khởi muôn binh ngàn 
    Chúng tiến đến đánh Thiên Quan đóng trại
    Nhằm ban đêm cướp trại Viết Cường 
    Nhưng chàng mưu trí khôn lường 
    Cho quân mai phục chèn đường Cảnh đi 
    Tàn quân Cảnh còn gì chạy trốn 
    Xuống ngựa hàng mong chốn nương thân 
    Cảnh cùng trăm tướng siêu quần 
    Nhằm Cường xông đến chém gần đánh xa 
    Cường chỉ việc bắn ra một phát 
    Chém một đao đạp nát Cảnh đi 
    Than ôi tử biệt sinh ly 
    Hàng trăm tướng bị lăng trì, xẻo thân

    Oai danh tướng xa gần đều tỏ 
    Chàng điều quân gióng giỏ Giang Nam
    Lên thuyền vượt hẳn Trường Giang 
    Ý chàng muốn đánh quan tham Văn Hùng (5) 
    Nghe tin ấy hắn vùng đứng dậy 
    Vẻ coi thường vì cậy quân đông 
    Lập mưu dùng kế hóa công 
    Phép thần Gia Cát (6) gió đông đốt thuyền 
    Nhưng chàng đã có tiên báo trước 
    Đổi chiều phong thêm chước đà đao (7)
    Đất này nổi tiếng gió Lào 
    Đại quân hắn bị lâm vào phản công 
    Thuyền thì cháy giữa lòng biển cả 
    Thuyền bị tan, bị xả ra tro 
    Thấy quân mình đã thua to
    Nhảy sông chạy trốn hòng lo cứu mình 
    Hắn bị một cá kình rệt đuổi 
    Khá thương thay chết đuối ngoài khơi 
    Bao năm ngang dọc giữa trời 
    Mà nay chết uổng làm mồi cá ăn

    Em hắn ở Ma thành Mộ Dạ (8)
    Điều quân đi cướp phá Giang Nam
    Trong tay ma quỷ siêu phàm
    Hắn là Quốc Dũng (9) hiện làm Ma Vương 
    Hắn làm phép đêm trường mù mịt 
    Màn đêm đen vây bịt kinh thành
    Đêm đêm ma quỷ hiện hình 
    Khi thì bắt chó, khi rình bắt dân 
    Dũng lại có bạn thân Diêm Chúa 
    Xui tên này mở sổ tử sinh 
    Bút thần một gạch thật xinh 
    Mong sao Cường sớm chầu dinh địa đàng (10)
    Chàng dùng phép trời quang mây tạnh 
    Lại dẹp tan cơn lạnh âm cung 
    Gió mưa sấm chớp đùng đùng 
    Long trời lở đất một vùng Giang Nam 
    Chàng điều binh đánh tan ma quỷ
    Lại sai quân làm khỉ dọa ma 
    Đích thân đánh với Dũng già 
    Nhưng hắn có thể hoá ra nhiều đầu 
    Chàng lẩm nhẩm đọc câu thần chú 
    Rồi hô to “ Quái thú hiện ra “ 
    Tức thì con chó giữ nhà
    Nó lao ngay đến xơi vồ Dũng đi

    Diêm Vương bỏ âm ty chạy trốn 
    Đến Quyết Sơn tìm chốn dung thân 
    Hợp sức cùng gã Đình Cần (11)
    Bàn mưu tính kế tiểu nhân báo thù 
    Cần mới được ra tù vài tháng 
    Vì hắn ta giết bạn tranh thê 
    Trong người lại có máu dê 
    Cho dù trâu ngựa, lợn sề không tha 
    Cần giăng mắc thiên la địa võng (12)
    Lại cho quân phục sẵn trong hang 
    Bao nhiêu hổ, báo, voi đàn 
    Sài lang, beo dữ hàng ngàn vạn con 
    Cường lần theo đường mòn Diêm Chúa 
    Lệnh ba quân vây bủa Quyết Sơn 
    Bỗng đâu vẳng một tiếng đờn 
    Trên trời xuất hiện một đàn chim bay 
    Diêm Vương đứng cưỡi mây đạp gió 
    Lùa đàn chim dùng mỏ tấn công 
    Tạo thành một trận cuồng phong 
    Thế như thác đổ giật long đất trời
    Chàng đang chút rối bời tâm trí 
    Chợt trong rừng ầm ĩ rền vang 
    Cần cùng sói dữ trâu ngàn 
    Lăm le chúng muốn phá tan quân Cường 
    Chàng bình tĩnh kéo giương thần tiễn 
    Nhằm Diêm Vương buông liễn rời tên 
    Hắn rơi xuống đất quy tiên 
    Đàn chim dáo dác tìm phương bay về
    Chàng vội liếc bốn bề khói lửa 
    Đại quân Cần sắp sửa tấn công 
    Hắn ngồi trên chín con rồng 
    Xung quanh quái thú nhất đồng xông lên 
    Cường hét lớn vang rền bốn cõi 
    Âm thanh chàng chói lọi con tim 
    Tức thì quái thú đứng im 
    Đột nhiên quay lại xéo lên quân Cần 
    Hắn hoảng hốt bị rồng hất ngã 
    Đàn trâu đen đạp đá nát thân 
    Xót thay cho gã Đình Cần
    Xương tàn còn bị cẩu vằn nó tha

    Chàng an táng mồ ma cho hắn 
    Bỗng trong quân tin nhắn cố đô
    Ở nhà Đức Độ (13) hồ đồ 
    Dấy binh muốn cướp cơ đồ bỏ không 
    Chàng nổi giận điều quân trở lại 
    Muốn tự mình đánh bại hắn ta 
    Lên đường rong ruổi hành xa 
    Kỳ binh rợp đất, thiên la dấy trời 
    Chàng đã chán cuộc đời chinh chiến 
    Gắn bên mình binh biến tai ương 
    Mái tóc xanh đã điểm sương
    Áo bào đã bạc chiếc thương (14) đã mòn 
    Trăng kia khi khuyết khi tròn 
    Người xưa không biết có còn đứng trông

    Đoàn quân tới cánh đồng chúa quỷ 
    Ở nơi đây toàn quỷ và ma 
    Tuyệt nhiên không một tiếng gà 
    Không hòn núi nhỏ, không nhà người dân 
    Chàng cho quân tới gần bờ suối 
    Mặc sức mà đắm đuối đùa vui 
    Nấu ăn, dựng trại, cắm dùi 
    Pha trà mở hội tiệc vui linh đình 
    Bỗng ba quân thình lình ngã vật 
    Hóa ra là ngấm độc nước sông 
    Chàng đang ruột rát tan lòng 
    Bỗng đâu Mộng Hưởng (15) dẫn quân tiến vào 
    Chàng chỉ kịp khoác bào lên ngựa 
    Dẫn trăm người đến cửa Hàm Đan 
    Xung quanh cây cỏ bạt ngàn 
    Hang sâu núi đá chiều tàn chân mây 
    Hắn kéo đến bủa vây bốn mặt
    Lại sai quân đốn chặt cây rừng
    Châm mồi ngọn lửa cháy phừng
    Nghĩ rằng Cường chắc hết đường thoát thân
    Nào ai biết Đinh Cần em Hưởng 
    Lại chết đau dưới chưởng Cường ta 
    Phen này quyết trả nợ nhà 
    Giận chàng hắn mới dùng tà nước sông 
    Chẳng nao núng lửa hồng trước mặt 
    Bận lòng chi quân chặn phía sau 
    Thỉnh trời ít giọt mưa ngâu 
    Long Vương dâng nước dập mau lửa hồng 
    Chàng lên ngựa tấn công chớp nhoáng 
    Mở đường sinh chống vạn quân kia 
    Mồ hôi chàng chảy đầm đìa 
    Tà xung hữu đột chia lìa giặc xâm 
    Hưởng bối rối bị đâm một nhát 
    Đoàn quân kia tan tác khói mây 
    Bao nhiêu lính chết trận này 
    Đều do Mộng Hưởng vẽ bày mà nên 
    Chàng quay ngựa đến bên bờ suối 
    Mời thần y giải cứu lính quân 
    Lên đường mau chóng hồi kinh
    Xa xa thấp thoáng bóng hình cố hương

    Cả đất nước trăm đường khổ sở 
    Kể từ ngày Đức Độ cướp ngôi 
    Chàng về hắn khiếp rụng rời 
    Năm canh thao thức đứng ngồi không yên
    Hắn vội chạy ra miền biên giới 
    Chàng điều quân rệt đuổi phía sau 
    Đường cùng dẫn đến vực sâu 
    Hết đường hắn mới vung mâu đánh chàng 
    Chàng quất ngựa nhảy sang một bước 
    Rồi quay mình phóng chước đà đao 
    Cú đâm làm hắn ngã nhào 
    Vực sâu há miệng đón chào hắn ta 
    Than ôi! Độ cũng là tướng giỏi 
    Vì vinh hoa đánh đổi cuộc đời 
    Anh hùng nổi tiếng một thời 
    Mà nay thể xác về nơi địa đàng

    Chàng hồi kinh vỗ an trăm họ 
    Lại cho mời văn võ bá quan 
    Định ngày quốc thái dân an 
    Lên ngôi hoàng đế hiệu Càn Thọ Vương (16)
    Chàng ngự giá lên đường hỏi tội 
    Kẻ giết vua ở lỗi Tử Tươi (17)
    Điểm (18) nghe tin ấy rụng rời 
    Bàn mưu tính kế dùng lời tiểu nhân 
    Hắn mang tặng vua Trần gái đẹp 
    Những tưởng rằng sẽ dẹp can qua 
    Nhưng người đã gởi lại quà 
    Còn mang gươm đến trảm nhà Điểm kia
    Hắn phút chốc hồn lìa khỏi xác 
    Chiếc đầu lâu quạ ác nó tha 
    Hỡi người bạc ác điêu ngoa 
    Hãy nhìn hắn đấy để mà làm gương 
    Chàng nhớ tới người thương năm cũ 
    Mối tình từng ấp ủ bấy lâu 
    Song song hai dải nhịp cầu 
    Xe tơ kết tóc bạc đầu trăm năm “

    Chú giải: (1, 17) đồi Tử Tươi là đồi rất hiểm trở nơi nhà vua lâm nạn; 
    (2, 3, 4, 5, 9, 11, 13, 15, 18) Tên của những người trong lớp
    (6) Trận Xích Bích, Khổng Minh dùng phép hô phong đẩy lui quân Tào Thào trên sông Trường Giang
    (7) Chước đà đao : giả vờ bỏ chạy chờ đối phương đến gần quay lại phản công
    (8) Tên 1 địa danh
    (10) Câu này muốn nói rằng Quốc Dũng xui Diêm Vương mở sổ Nam Tào để giết Trần Viết Cường
    (12) Thiên la, địa võng nghĩa là giăng bẫy để giết Trần Viết Cường
    (14) Chiếc thương là cây giáo ( vũ khí ) 
    (16) Càn Thọ Vương là sống lâu như trời đất

    Tags: Trường ca về Trần Viết Cường
    Loading...
    TIN ẢNH MỚI
    Bài thơ: Biển Thiên Cầm
    Bài thơ: Nghệ An và Hà Tĩnh
    Bài thơ: Thu Sang
    Bài thơ: Biển Đông
    Bài thơ: Cho và Nhận
    CHUYÊN MỤC NỔI BẬT
    LIÊN KẾT QUẢNG CÁO
    Trang chủ
    Hotline: 0915.050.067
    Hôm nay: 458 - Tất cả: 2,492,980