>> THƠ VĂN - TRUYỆN NGỤ NGÔN
 
Tái ông thất mã
Tin đăng ngày: 4/8/2011 - Xem: 849
TIN LIÊN QUAN TRUYỆN NGỤ NGÔN NƯỚC NGOÀI
  • Thỏ và Hổ
  • Thỏ, Gấu và Muỗi
  • Chó Sói tự tử
  • Gà Trống và Vịt
  • Vẹt nói tiếng người
  • Con Ve, con Bọ ngựa, con Chim chích và Cái hố sâu
  • Thần Sông và Thần Bể
  • Con Bọ ngựa và cái bánh xe
  • Lão người Tống và ruộng vườn
  • Ôm cây đợi thỏ
  •  

    ÔNG LÃO TRÊN CỬA ẢI VỚI CON NGỰA

    Một ông lão ở trên cửa ải,
    Đương cái khi thời đại nhà Tần.
    Nhà ông cũng đủ bát ăn,
    Nuôi được con ngựa đáng trăm nén vàng.
    Bỗng đâu ngựa lạc đàn đi mất,
    Người trong làng tấp nập hỏi thăm.
    Oâng rằng “Cùng chửa biết chừng,
    “Mất ngựa mà đã hẳn rằng hoạ đâu?”
    Ngờ đâu đến hôm sau thấy ngựa,
    Nó rủ về con nữa cực hay.
    Người làng ai cũng mừng thay,
    Oâng rằng : “Đã chắc việc này phúc chưa?”
    Cậu con ông rất ưa ngựa mới,
    Ngày hôm nào cũng cưỡi nhung-nhăng,
    Thế nào ngã ngựa què chân,
    Người làng kéo đến ân cần xót-xa.
    Oâng rằng : “Có chi mà nhăn-nhó,
    “Cháu gẫy chân may có phúc lành”
    Quả nhiên vua đắp Tràng-thành,
    Dài hơn muôn dặm giễu quanh biên thuỳ.
    Trai-tráng bắt phải đi phu hết,
    Gẫy chân tay, ốm, chết biết bao.
    Con ông què được “miễn-dao”,
    Nhà ông con một phúc nào còn hơn.
    Aáy hoạ phúc vô-môn là thế,
    Chắc chi mà vội kể dở hay,
    Dở hay chắc tại lòng này.

    Tags: Truyen ngu ngon, danh gian viet nam, Edop, Aesop,bai hoc day doi,truyen thieu nhi, ong lao mat ngua
     
    TIN ẢNH MỚI
    Truyện ngụ ngôn Ê-dốp (Aesop)
    Truyện Ngụ Ngôn La Fontaine
    Ai dại ai khôn (Chó Sói và Cò)
    An phận
    Bí quyết của tình thương
    CHUYÊN MỤC NỔI BẬT
    LIÊN KẾT QUẢNG CÁO
    Trang chủ
    Hotline: 0915.050.067
    Hôm nay: 2,340 - Tất cả: 1,736,685