>> THƠ VĂN - TRUYỆN NGỤ NGÔN
 
Phân biện (Con Nai và cái gạc)
Tin đăng ngày: 4/8/2011 - Xem: 3132
TIN LIÊN QUAN TRUYỆN NGỤ NGÔN LA FONTAINE
  • Truyện Ngụ Ngôn La Fontaine
  • Ai dại ai khôn (Chó Sói và Cò)
  • An phận
  • Bí quyết của tình thương
  • Bình an (Chuột đồng và chuột nhà)
  • Chọn bạn (Nồi đất và nồi đồng)
  • Của cải và hạnh phúc (Anh thợ giày và Phú Ông)
  • Của phi nghĩa (Những tên trộm và con Lừa)
  • Đôi bạn
  • Đua đòi (Ếch muốn to như Bò)
  •  

    Phân biện


    Một con Nai bên bờ suối,
    Nước trong veo lầm lủi trôi xuôi,
    Soi bóng mặt nước, Nai vui,
    Hãnh diện cái gạc đang chui trên đầu.
    Nó say mê mãi nhìn gạc ấy,
    Nhưng thất vọng khi thấy bốn chân:
    Dị tướng, lỏng khỏng, cơ bần,
    Bước nhanh sẽ gãy, muôn phần xấu xa.
    Bèn thì thầm tạ ơn Thượng Ðế,
    Ðã ban cho gạc để lấy oai.
    Tiếc thay: Ngài đã tính sai,
    Bốn chân ốm yếu, nạn tai khó lường!
    Bỗng đâu Nai chợt nghe chó sủa,
    Ðoàn thợ săn đang bủa lưới vây.
    Nguy to: Ắt phải bỏ thây,
    Lanh chân chạy trốn, phen nầy mạng vong.
    Liều thân sống, tuôn bờ lướt bụi,
    Bốn chân gầy giong ruổi tung bay.
    Cát gạc mải vướng chông gai,
    Ngăn chận bước tiến, hoạ tai bất ngờ.

    Kinh nghiệm ấy giúp Nai thấy rõ:
    Bốn chân ốm chứng tỏ tình thương
    Thượng Ðế âm thầm biểu dương,
    Giúp nó thoát khỏi tai ương sống còn.
    Cái gạc kia quả là vô dụng,
    Chỉ để người ca tụng, khoe khoang.
    Lắm khi trở ngại, chặn đàng,
    Khiến việc đào tẩu muôn ngàn khó khăn.
    Cẩn thận trong phê bình sự việc,
    Nhận định đúng điều thiệt, lẽ hư.
    Xét đóán trung trực , vô tư,
    Giúp ta tránh khỏi ưu tư, buồn phền.
    Người thường lộn đẹp và hữu ích,
    Ðẹp mang lại vui thích, mê say,
    - Những nét hào nhoáng bên ngoài -
    Cuộc sống thoải mái, tháng ngày thêm tươi
    Ðiều hữu ích giúp người sống khoẻ,
    Rất cần thiết cho trẻ lẫn già.
    Thiếu nó: lià cõi Ta Bà,
    Nhờ nó mới sống, để mà tiến thân!

     

     

    LE CERF SE VOYANT DANS L EAU

    001 Dans le cristal d une fontaine
    Un Cerf se mirant autrefois
    Louait la beauté de son bois,
    Et ne pouvait qu avecque peine
    005 Souffrir ses jambes de fuseaux,
    Dont il voyait l objet se perdre dans les eaux.
    Quelle proportion de mes pieds à ma tête !
    Disait-il en voyant leur ombre avec douleur :
    Des taillis les plus hauts mon front atteint le faîte ;
    010 Mes pieds ne me font point d honneur.
    Tout en parlant de la sorte,
    Un Limier le fait partir ;
    Il tâche à se garantir ;
    Dans les forêts il s emporte.
    015 Son bois, dommageable ornement,
    L arrêtant à chaque moment,
    Nuit à l office que lui rendent
    Ses pieds, de qui ses jours dépendent.
    Il se dédit alors, et maudit les présents
    020 Que le Ciel lui fait tous les ans.
    Nous faisons cas du beau, nous méprisons l utile ;
    Et le beau souvent nous détruit.
    Ce Cerf blâme ses pieds qui le rendent agile ;
    Il estime un bois qui lui nuit.

    Tags: Truyen ngu ngon, danh gian viet nam,la fontaine,bai hoc day doi,truyen thieu nhi, con nai va cai gac
     
    TIN ẢNH MỚI
    Truyện ngụ ngôn Ê-dốp (Aesop)
    Truyện Ngụ Ngôn La Fontaine
    Ai dại ai khôn (Chó Sói và Cò)
    An phận
    Bí quyết của tình thương
    CHUYÊN MỤC NỔI BẬT
    LIÊN KẾT QUẢNG CÁO
    Trang chủ
    Hotline: 0915.050.067
    Hôm nay: 2,186 - Tất cả: 4,236,530