>> THƠ VĂN - TRUYỆN NGỤ NGÔN
 
Hạnh Khiêm Tốn (Hai con Lừa)
Tin đăng ngày: 4/8/2011 - Xem: 2455
TIN LIÊN QUAN TRUYỆN NGỤ NGÔN LA FONTAINE
  • Truyện Ngụ Ngôn La Fontaine
  • Ai dại ai khôn (Chó Sói và Cò)
  • An phận
  • Bí quyết của tình thương
  • Bình an (Chuột đồng và chuột nhà)
  • Chọn bạn (Nồi đất và nồi đồng)
  • Của cải và hạnh phúc (Anh thợ giày và Phú Ông)
  • Của phi nghĩa (Những tên trộm và con Lừa)
  • Đôi bạn
  • Đua đòi (Ếch muốn to như Bò)
  •  

    Hạnh Khiêm Tốn

    Hai con lừa đi trên đường lộ,
    Một con chở bao bố bột mì,
    Thong dong chậm rãi bước đi,
    Không ai chú ý những gì nó mang
    Con thứ hai chở đầy bạc nén,
    Tiền thu thuế đúng hẹn nộp quan,
    Ðựng đầy hai túi kềnh càng
    Nặng quằn, khó nhọc, trên đàng ruổi rong.
    Nó khước từ không ưng chia sớt
    Với đồng bọn cho bớt nặng nề,
    Mặc dầu kiệt sức, kéo lên
    Hãnh diện trọng trách trăm bề cao sang.
    Ðể khoe khoang món hàng quý báu,
    Cố bước mạnh để tạo tiếng vang,
    Khiến cho hành khách đi đàng,
    Thẩy đều chú ý món hàng trên lưng.
    Rủi thay, gặp bọn bất lương gian ác,
    Ra chận đường, cưỡng đoạt số tiền.
    Chống lại, lừa đá liên miên,
    Bọn cướp nổi giận, chúng liền ra tay.
    Ghì hàm khớp chúng kềm lừa lại,
    Dùng gậy sắt đập đại vào đùi
    Trọng thương, lừa hết tớilui
    Té qụy, đẳm máu sụt sùi khóc than.
    “Hỡi Trời Cao! Tại sao tai hoạ
    Chỉ nhằm thôi hành hạ mọi bề:
    Xương rơi, thịt nát tái tê,
    Còn bạn đồng hành lại để bình an?”
    Con lừa bạn vội vàng đáp lại:
    “Tai nạn ấy chính tại nơi anh:
    Gián tiếp mời bọn lưu manh
    Ðón đường cướp của xô anh xuống đường.
    Anh chuyên chở món hàng quí giá,
    Vì chủ gia giàu cả ức muôn,
    Khiến người dòm ngó, thèm thuồng,
    Tánh thích khoe của là nguồn hiểm nguy !
    Chủ tôi nghèo, làm nghề lam lũ,
    Tìm ra tiền vừa đủ nuôi thân,
    Khiến tôi cũng sống thanh-bần,
    Quanh năm, suốt tháng, tảo tần, thảnh thơi!”
    Thật chẳng khác Bướm kia cùng Dế
    Bướm nhởn nhơ cốt để khoe khoang,
    Trẻ đùa: cánh rã, thân tan,
    Dế thì ẩn núp dưới hang, thanh nhàn

    LES DEUX MULETS

    001 Deux Mulets cheminaient, l un d avoine chargé,
    L autre portant l argent de la Gabelle.
    Celui-ci, glorieux d une charge si belle,
    N eût voulu pour beaucoup en être soulagé.
    005 Il marchait d un pas relevé,
    Et faisait sonner sa sonnette :
    Quand l ennemi se présentant,
    Comme il en voulait à l argent,
    Sur le Mulet du fisc une troupe se jette,
    010 Le saisit au frein et l arrête.
    Le Mulet, en se défendant,
    Se sent percer de coups : il gémit, il soupire.
    Est-ce donc là, dit-il, ce qu on m avait promis ?
    Ce Mulet qui me suit du danger se retire,
    015 Et moi j y tombe, et je péris.
    - Ami, lui dit son camarade,
    Il n est pas toujours bon d avoir un haut Emploi :
    Si tu n avais servi qu un Meunier, comme moi,
    Tu ne serais pas si malade.

    Tags: Truyen ngu ngon, danh gian viet nam,la fontaine,bai hoc day doi,truyen thieu nhi, hai con lua
     
    TIN ẢNH MỚI
    Truyện ngụ ngôn Ê-dốp (Aesop)
    Truyện Ngụ Ngôn La Fontaine
    Ai dại ai khôn (Chó Sói và Cò)
    An phận
    Bí quyết của tình thương
    CHUYÊN MỤC NỔI BẬT
    LIÊN KẾT QUẢNG CÁO
    Trang chủ
    Hotline: 0915.050.067
    Hôm nay: 2,190 - Tất cả: 4,236,534